Cảm nhận tác phẩm Nhà Giả Kim



Nhà giả kim là tác phẩm vô cùng nổi tiếng của nhà văn Paulo Coelho, đã được dịch ra trên 60 ngôn ngữ với số lượng phát hành trên 90 triệu bản. Sau đây chúng ta cùng tìm hiểu về cốt chuyện Nhà Giả Kim này nhé (vì đây là nội dung tóm tắt theo quan điểm cá nhân nên không thể truyền tải được hết những nội dung, những triết lý đặc sắc của tác phẩm, bạn nên tìm đọc cuốn sách này ít nhất một lần trong đời bạn nhé).

Để giúp bạn đọc có thể hình dung một cách khái quát về cuốn sách Nhà Giả Kim, tôi sẽ liệt kê ra đây những điểm nhấn của cuốn sách thông qua nhân vật chính – cậu bé Santiago như sau:

1. Bố mẹ của Santiago muốn cậu trở thành linh mục, còn Santiago muốn mình được chu du trong thế giới bao la, chính vì thế cậu chọn cho mình công việc là người chăn cừu.

2. Trên đường đưa đàn cừu về một cửa hàng để bán lông cừu, trong khi ngủ qua đêm tại một nhà thờ cổ hoang phế, dưới gốc cây dâu tằm to tướng, Santiago đã có hai giấc mơ giống nhau về một kho tàng ở Kim Tự Tháp cổ của Ai Cập.

3. Santiago tìm gặp bà lão xem bói để nhờ bà lão giải đáp về giấc mơ kỳ lạ kia.

4. Santiago vô tình gặp ông vua già của sứ Salem – sứ giả của Chúa, ông vua già đã chỉ cho cậu cách thức để cậu nhận biết dấu hiệu của Chúa trên hành trình tìm kiếm kho báu của cuộc đời cậu.

5. Santiago vượt eo biển Địa Trung Hải đến Châu Phi, vừa đặt chân đến Châu Phi cậu bị lừa hết sạch tiền và trở thành người bán hàng thuê cho một cửa hàng bán pha lê ở đây.

6. Santiago quyết định đi cùng đoàn lữ hành qua sa mạc tới ốc đảo gần Kim Tự Tháp.

7. Santiago gặp người yêu Fantima ở ốc đảo, sau đó được nhà Giả Kim giúp đỡ và tìm ra kho báu mà cậu đã từng mơ thấy nó.

Sau đây là những cảm nhận mới lạ của bản thân tôi về tác phẩm hấp dẫn này:

Nhà Giả Kim viết về nhân vật chính là một cậu bé Santiago ở Tây Ban Nha. Từ nhỏ cha mẹ cậu đã định hướng và mong muốn lớn lên cậu sẽ trở thành một linh mục để làm dạng danh gia đình, chính vì vậy bố mẹ cậu đã gửi cậu vào một Chủng Viện để theo học cho đến khi cậu 16 tuổi (Chủng Viện là vườn ươm – là nơi đào tạo những linh mục tương lai của thiên chúa giáo). Ở đây cậu được học tiếng La Tinh, tiếng Tây Ban Nha và Thần Học. Nhưng từ nhỏ cậu đã mơ ước được đi cùng khắp thế giới bao la, điều này đối với cậu quan trọng hơn là việc biết về chúa và tội lỗi của loài người. Cậu luôn tự hỏi rằng: mình không thể hiểu làm sao mà người ta có thể tìm thấy Chúa trong những lớp học dành cho chúng sinh được. Vào một buổi xế chưa nhân dịp cậu được về nhà thăm cha mẹ, cậu đã lấy hết can đảm để nói với bố cậu là cậu không muốn làm một linh mục mà muốn được đi đây đó, bố cậu nói vùng mình chỉ có người chăn cừu là được đi đây đi đó thôi…Cậu nói: thế thì con xin bố cho con được trở thành người chăn cừu để con được chu du trên thế giới bao la rộng lớn này. Sau khi nghe cậu nói người bố đã im lặng hồi lâu (cậu đọc được trong mắt bố cũng chính niềm mơ ước được phiêu du, nó vẫn sống mãi trong ông sau hàng chục năm tìm cách lãng quên qua những lo toan sao cho có cái ăn, cái uống hàng ngày và một chốn lương thân)…Ngày hôm sau, bố cậu đã đồng ý và cho cậu 3 đồng tiền vàng Tây Ban Nha – số tiền mà bố mẹ cậu định để sau này xin cho cậu vào nhà thờ. Cậu dùng số tiền đó mua một đàn cừu và thế là cậu bé Santiago trở thành một người chăn cừu từ đây. Cậu cùng đàn cừu đã du hành khắp các vùng quê ở Andaluisa phía nam Tây Ban Nha trong vài năm. Cậu đã vô cùng sung sướng vì mỗi ngày đều được thực hiện giấc mơ của mình là đi khắp đó đây,cậu đã đi qua rất nhiều thành quách, quen biết rất nhiều bạn bè.



Nếu câu chuyện chỉ kể về cuộc sống đơn thuần của người chăn cừu nay đây mai đó trên các đồng cỏ và việc xén lông cừu để bán cho những ông chủ tiệm vải thì sẽ rơi vào nhạt nhẽo, suôi chiều. Câu chuyện bắt đầu trở lên ly kỳ khi cậu bé Santiago – giờ đã là một tràng chai trên đường đưa đàn cừu trở lại một tiệm bán vải ở Tarifa – nơi mà cậu đã bán lông cừu hồi năm ngoái, ở đó có cô con gái ông chủ tiệm mà cậu có cảm tình. Khi Santiago xua được đàn cừu vào trong một ngôi nhà thờ cổ hoang phế thì trời đã sẩm tối, ngôi nhà thờ này đã bị sập mái từ khá lâu, bên kia là căn phòng thay áo lễ nơi mà có một cây Dâu Tằm sừng sững to tướng. Cậu quyết định ngủ qua đêm ở đó với đàn cừu, khi cậu thức giấc thì trời vẫn còn tối mịt, cậu lại vừa mơ một giấc mơ y hệt một tuần trước – cậu mơ mình cùng đàn cừu đang ở trên một đồng cỏ xanh non, chợt có một đứa trẻ không biết từ đâu đến, chơi với đàn cừu. Đứa trẻ chơi với đàn cừu một lúc rồi chợt nắm tay cậu đến Kim Tự Tháp cổ ở Ai Cập và cậu bé nói nếu cậu đã đến đây thì sẽ tìm được một kho báu bí mật mà không ai biết, rồi khi đứa bé định chỉ cho cậu vị trí của kho tàng thì cậu thức giấc, cả hai lần mơ đều như vậy…Khi cậu thức giấc thì đàn cừu cũng thức theo, cậu cảm thấy như có một hòa điệu thần bí nào đó giữa cậu với đàn cừu, và một cảm giác khó tả về một giấc mơ được lặp lại hai lần giống nhau ấy…Từ đây câu chuyện bắt đầu rẽ sang một bước ngoặt ly kỳ mới, cuốn hút lấy người đọc.





Santiago nghe nói trên đường tới chỗ ông chủ tiệm vải ở Tarifa có một bà thầy bói có thể giải được giấc mơ và cậu đã gửi đàn cừu cho một người bạn trông nom giúp, còn cậu thì đi tìm bà thầy bói để tìm hiểu về giấc mơ lạ lùng kia. Bà lão nói rằng: giấc mơ là ngôn ngữ của Chúa, nếu Chúa nói bằng ngôn ngữ thế gian thì bà sẽ giải đoán được, còn Chúa dùng ngôn ngữ của tâm hồn thì chỉ mình cậu hiểu được thôi. May thay giấc mơ của cậu là ngôn ngữ của thế gian…Bà lão giải giấc mơ cho cậu với điều kiện cậu phải thể rằng sẽ trả bà một phần mười kho báu nếu cậu tìm được kho báu ấy. Lời giải đáp của bà khiến cậu không thực sự tin tưởng và hài lòng vì bà chỉ nói chung chung là hãy đến kim tự tháp của Ai Cập – Kho báu ở đó.





Sau khi rời khỏi nhà bà thầy bói, trên đường quay lại đàn cừu của mình Santiago đã vô tình gặp gỡ một ông lão có tên Menchilzedek – một vị vua của sứ Salem – đồng thời cũng là một sứ giả của Chúa phái đến để giúp đỡ cậu, cuộc gặp gỡ không mong muốn này đã giúp cậu nhận được những thông điệp của tâm linh vũ trụ, giúp cậu một lần nữa theo đuổi giấc mơ về một kho tàng ở Kim Tự Tháp Ai Cập. Lần này ông lão đã ra điều kiện cậu phải trả công cho ông lão một phần mười đàn cừu của mình (6 con) để ông chỉ cho cách thức đến được với kho báu kia. Ban đầu cậu còn hoài nghi, nhưng sau khi thấy ông lão vẽ lên cát toàn bộ những gì đã diễn ra trong quá khứ xảy ra với cậu, đọc được cả những suy nghĩ của cậu, nói được cả tên cô con gái của ông chủ tiệm vải mà cậu thấy mến, đặc biệt là giấc mơ của cậu về kho báu… thì cậu đã tin tưởng hoàn toàn vào một sứ mệnh của mình, sứ mệnh thực hiện giấc mơ tìm được một kho tàng bí ẩn. Cậu đã quyết định bán đàn cừu và trả cho ông lão 6 con cừu để quyết chí thực hiện giấc mơ ấy. Cậu được ông lão tặng 2 viên đá màu đen và màu trắng - Urim và Thumim (viên đá màu đen ý nghĩa là có, viên đá màu trắng ý nghĩa là không) để hỗ trợ cậu trong quá trình nhận biết các dấu hiệu từ Chúa, nói cách khác là nhận biết những dấu hiệu từ Chúa Jesus, từ thánh Ala hay từ thượng đế …và tất cả gói gọn trong cụm từ “tâm linh vũ trụ”. Trước khi chia tay vị vua gìa, cậu còn nhận được những lời chỉ dạy hết sức quý giá từ ông, ví dụ như: “một khi cậu đã tha thiết muốn thì cả vũ trụ sẽ tác động để cậu đạt được”; “hãy luôn đi theo tiếng gọi của thanh tâm, đừng bao giờ thôi không nghĩ đến con đường tiền định của mình”; “hãy học cách nhận ra dấu hiệu và đi theo nó”…





Santiago tạm biệt ông vua già sau khi ông đã ban phước lành cho cậu, cậu quyết định mua vé bắt đầu hành trình vượt eo biển Địa Trung Hải để tìm đường tới Kim Tự Tháp của Ai Cập. Bước chân đầu tiên tới Châu Phi của cậu là một phố cảng của Moroco. Tại đây, cậu đã bị một thanh niên bản địa Moroco chạc tuổi cậu lừa lấy hết sạch số tiền mà cậu đã bán đàn cừu, số tiền mà cậu định mua Lạc Đà vượt sa mạc để tới Kim Tự Tháp xa xôi cách Morocco cà ngàn cây số. Hỡi ôi, toàn bộ gia sản mà cậu cố gắng mấy năm trời chăm bẵm đàn cừu chỉ trong thoáng chốc đã tan biến vào hư vô…”Cậu hồi tưởng rằng: mới đó khi mặt trời mọc, mình còn ở một châu lục khác, còn là một gã chăn cừu, chủ của một bầy cừu 60 con và có hẹn với một cô gái. Sáng nay trên cánh đồng cỏ cậu còn điểm qua một lần suốt các chặng đường của cuộc đời mình…Thế mà giờ đây, khi mặt trời lặn, cậu đứng trên một đất nước xa lạ, không hiểu nổi cả tiếng người ta nói, cậu không còn là một gã chăn cừu nữa…trắng tay, ngay cả một vài đồng lẻ để quay về làm lại cuộc đời một lần nữa…cũng không có nốt…mọi sự diễn ra chỉ từ lúc mặt trời mọc đến lúc mặt trời lặn thôi” cậu quá nản chí, cậu thấy thương thân vì đôi khi cuộc đời bị thay đổi chỉ trong khoảnh khắc, nó nhanh đến nỗi ta không hiểu chuyện gì đã xảy đến với mình nữa. Cậu vô cùng thất vọng, thực ra cậu rất xấu hổ khi phải khóc, không bao giờ cậu khóc trước bầy cừu cả, nhưng giờ đây cậu đứng giữa chợ, không một bóng người, quê nhà xa tít tắp…cậu khóc…khóc vì Chúa thật bất công nên đã bắt một người vững tin vào giấc mơ của mình phải chịu số phận này…mình sẽ giận và hoài nghi hết mọi người, chỉ vì có một kẻ đã lừa gạt mình… Chán trường, mệt, đói cậu ngủ thiếp đi ở giữa chợ nơi đất khách quê người. Đến khi người tiểu thương bầy hàng hóa va vào người, cậu mới tỉnh giấc trong một tâm trạng không gì tồi tệ hơn. Cậu vội mở cái bao tải của mình, trong đó có bộ quần áo chăn cừu và may thay vẫn còn hai viên đá mà ông lão – vua của sứ Salem tặng cậu, lòng cậu thấy khá hơn vì hai viên đá đó được cậu đổi bằng cả 6 con cừu. Cậu đi lang thang trong khu chợ tới một cửa hàng Pha lê trên đỉnh một con dốc vắng khách, tại đây cậu đã đề nghị ông chủ tiệm là sẽ giúp ông lau chùi sạch sẽ đồ pha lê trong tiệm, đổi lại cậu chỉ xin ông bữa cơm…với đề nghị đó, ông chủ tiệm chưa kịp nói gì... Cậu đã mở nhanh tay mở bao tải trên vai, lấy ngay chiếc áo chăn cừu lau cho những chiếc bình pha lê trở lên sạch sẽ, sáng trong. Như lời ông chủ tiệm nói dù cậu không lau thì ông sẵn sàng đãi cậu một bữa cơm, nhưng việc lau cho những chiếc bình pha lê trở lên sáng trong cũng giống như việc gột rửa tâm hồn của cả ông và cậu được hết những tạp niệm. Và từ đây, cậu được ông chủ tiệm pha lê nhận vào làm người giúp việc cho ông bởi một lẽ khi cậu vừa lau đồ cho ông thì có hai người đã đến mua đồ… và ông chủ tiệm bảo đây là một điềm báo, một dấu hiệu tốt lành. Đúng như thế, từ khi cậu đến cửa tiệm với những sáng tạo của mình như: đề nghị ông đóng thêm một cái kệ để bày đồ pha lê, bán trà đựng trong bình pha lê…thì khách đến mua đã tấp nập hẳn lên, và khoản hoa hồng mà ông chủ tiệm trả cho cậu cũng khá dần lên theo số lượng đồ pha lê bán ra. Cậu làm việc ở cửa hàng pha lê thấm thắt cũng đã hơn 11 tháng, lúc này khoản tiền hoa hồng mà cậu kiếm được cũng có thể mua được một đàn cừu mới với số lượng khoảng 120 con - gấp đôi số lượng đàn cừu cũ. Công việc của cậu ở cửa hàng pha lê mang ý nghĩa là sự thanh lọc, làm sạch. Pha lê tượng trưng cho tâm hồn trong sáng, chỉ có sạch sẽ, sáng trong mới nhìn thấy rõ sự vật và làm cho những suy nghĩ tích cực ngày một phát triển. Chỉ sau khi thanh lọc tâm trí cậu mới nhận ra bài học lớn thứ nhất: Lũ cừu đã dậy cậu nhiều thứ quan trọng, trong cả thế giới, có một thứ ngôn ngữ mà ai cũng hiểu, thứ mà suốt thời gian qua cậu sử dụng để phát triển cửa hàng đó là ngôn ngữ của niềm vui sướng, sự tự nguyện, tình yêu và lòng tận tâm cho những điều ta tin tưởng hay mơ ước. Đó là ngôn ngữ của trái tim sau quá trình được thanh lọc. Lúc này cậu đang lưỡng lự giữa việc chọn lựa là trở về Tây Ban Nha làm người chăn cừu như cũ hay là tiếp tục đi tìm kho tàng trong mơ. Đúng lúc đó, câu nghe nói có một đoàn lữ hành sẽ đi qua sa mạc tới một ốc đảo gần Kim Tự Tháp … đây là dấu hiệu, là cơ hội của cậu để cậu tiếp tục thực hiện con đường tiền định - con đường đi tìm kho báu trong mơ của mình…





Cậu chính thức trở thành một thành viên của đoàn lữ hành vượt sa mạc bao la rộng lớn kia để tiếp tục hành trình tìm kho báu của mình. Trong đoàn người, Santiago gặp một cậu người Anh - người đã tìm kiếm những nhà giả kim chân chính suốt 20 năm qua. Đoàn người tiến dần về phía ốc đảo. Trong khi cậu người Anh nọ thử quan sát sa mạc và học ngôn ngữ sa mạc thì Santiago đọc những cuốn sách của cậu ta và học về thuật giả kim.





Khi họ tới ốc đảo, đoàn lữ hành được chào đón, và được khuyên phải dừng bước vì đang xảy ra chiến tranh giữa các bộ tộc phía trước.





Santiago nhận thấy: giấc mơ của cậu càng sắp thành sự thật bao nhiêu thì mọi sự lại rối rắm bấy nhiêu. Hình như cái nguyên lý ông vua già nói rằng Thánh nhân đãi kẻ khù khờ giờ đây không còn giá trị nữa. Trên đường đến với giấc mơ, lòng can đảm và sự kiên trì của cậu thường xuyên bị thử thách, thành ra cậu không thể khinh suất hay sốt ruột được. Nếu cứ xông bừa tới trước thì cậu sẽ không nhìn thấy được dấu hiệu Chúa báo ở dọc đường. Điềm chúa báo dọc đường? cậu nghĩ và sửng sốt trước ý nghĩ của mình, cho đến nay cậu vẫn cho điềm là một điều gì đó hết sức tự nhiên. Giống như ăn, ngủ, theo đuổi một chút tình yêu, tìm công ăn việc làm. Cậu chưa hề nghĩ rằng đó có thể là ngôn ngữ Chúa dùng để bào cậu phải làm gì. Đừng nôn nóng, cậu lại tự nhắc mình hãy làm như người phu Lạc Đà nói: lúc cần ăn thì ăn, lúc phải đi thì đi…


Ở ốc đảo, Santiago đã cố gắng giúp cậu người Anh tìm một nhà giả kim. Nhưng sự thực Nhà Giả Kim đã biết trước là trong đoàn lữ hành có một người mà ông cần truyền lại một phần bí mật của ông, ông đã thấy điềm báo cho ông biết trước. Ông sẽ nhận ra người đó bằng cặp mắt tinh tường và thông qua những mật truyền của Thượng Đế. Ông cũng không biết tại sao lại cứ phải mật truyền những điều này, khi mà chúng chẳng bí mật gì lắm, vì chính Thượng Đế đã phơi bày mọi bí mật của người một cách hào phóng cho mọi tạo vật. Ông chỉ có một lý giải duy nhất: những điều này cần phải truyền miệng vì chúng hình thành từ cuộc sống trong sạch, tích cực… lối sống như thế khó diễn đạt qua hình ảnh hoặc chữ viết mà con người vốn quá dễ bị lôi cuốn vào hình ảnh và sách vở mà sao nhãng những ngôn ngữ của thế giới…Sau đó Santiago cũng gặp được Nhà Giả Kim và cậu chính là người học trò xuất sắc nhất của ông.



Tại một giếng nước ở ốc đảo, Santiago gặp được cô gái sa mạc có tên là Fatima …một cô gái không mặc đồ đen đi ra giếng, vác trên vai một bình bằng đất nung, cô cũng đeo khăn choàng nhưng để hở mặt, cậu lại gần cô để hỏi thăm về nhà Luyện Kim…thời gian như chợt ngừng trôi và tâm linh vũ trụ quyền uy vô hạn như hiện ra trước mắt cậu. Khi nhìn vào đôi mắt đen của cô, nhìn vào đôi môi chưa biết nên cười hay nín lặng kia …cậu hiểu như mọi người trên trái đất đều hiểu bằng trái tim mình. Cái phần quan trọng và thông tuệ nhất của ngôn ngữ vũ trụ này, cái phần đó gọi là tình yêu. Là thứ lực hiện hữu trước cả loài người, thậm chí trước cả sa mạc này và nó sẽ mãi mãi tái hiện với cùng một mãnh lực ở bất cứ nơi nào có hai đôi mắt gặp nhau như hai cặp mắt nọ đang nhìn nhau trước giếng. Đôi môi kia đã chọn nụ cười và nó chính là dấu hiệu, cái điềm cậu đã chờ đợi từ lâu. Đã tìm ở nơi lũ cừu, tìm trong sách vở, tìm trong pha lê và trong sự yên ắng của sa mạc mà không cần biết: trong nụ cười kia, vũ trụ đã hiển hiện ra một cách trong sáng nhất, không cần một diễn dịch nào, vì nó vẫn tiếp tục xoay vần. Cậu chợt nhận ra rằng: cô gái đang đứng kia sẽ thành người bạn đời của mình và chính cô cũng biết như thế mà không cần phải nói ra, đó là điều cậu chắc chắn hơn mọi thứ trên thế gian này…



Ở lần gặp thứ hai, khi Fatima ra giếng lấy nước, cậu nói tôi có điều quan trọng muốn nói với cô: “ tôi muốn được lấy cô làm vợ, tôi yêu cô” và không hề bất ngờ với cái gật đầu đồng ý của cô, vì khi gặp Santiago từ lần đầu tiên, cô cũng có một cảm giác thật là lạ, giường như sự đợi chờ món quà quý giá của đời cô qua bao năm tháng ở ốc đảo chnh là cậu – cô thú nhận.



Vào một buổi cậu đang quan sát bầu trời sa mạc thì thấy hai con chim bồ cắt lao vào nhau, trong thoáng chốc cậu nhìn thấy ảo ảnh - một đội quân tiến vào ốc đảo, nhờ vào "dấu hiệu" mà Santigo đã có thể dự báo trước và giúp bộ tộc tránh được một cuộc tấn công đột ngột vào ốc đảo, cậu được thưởng rất nhiều tiền vàng, cùng một lời đề nghị trở thành người cố vấn quan trọng cho trưởng tộc. Cũng chính lúc ấy, nhà giả kim ở ốc đảo xuất hiện và nhận ra ông đã tìm thấy một học trò xuất sắc - Santiago.



Cậu lưỡng lự khi phải rời ốc đảo vì tình yêu với Fatima. Nhà giả kim nói với cậu rằng trái tim cậu ở đâu thì kho báu cũng ở đó; tình yêu thật sự không bao giờ ngăn cản ai theo đuổi vận mệnh của mình cả. Sau khi nói chuyện cùng Fatima - người phụ nữ sa mạc sẽ luôn đợi mình, cậu rời ốc đảo và lên đường đi tới kim tự tháp cùng nhà giả kim. Tới một vùng sa mạc cai quản bởi những chiến binh hung dữ, để được sống, cậu đã "tặng" hết đi số tài sản của mình. Mọi chuyện chưa kết thúc ở đó vì để lấy lại tự do, trong vòng 3 ngày Santiago phải trổ tài "biến thành gió". Nhờ vào ngôn ngữ của vũ trụ mà mình học được, cậu đã "biến thành gió" thành công trước mặt những chiến binh và được trả tự do. Khi quãng đường tới kim tự tháp không còn xa nữa, nhà giả kim từ biệt cậu. Trước khi chia tay, cậu được chứng kiến ông biến chì thành vàng và nhận được 1 phần 4 số vàng.

Đến được kim tự tháp, trong khi đang đào cát để tìm kiếm kho tàng, cậu đụng độ những tên cướp và bị cướp mất số vàng cậu nhận được từ nhà giả kim. Những tên cướp cười lớn khi nghe câu chuyện cậu đã vượt sa mạc để đến kho báu, một tên trong số đó nói rằng ngay tại chỗ này, hắn cũng từng có một giấc mơ về kho tàng dưới gốc cây dâu tằm trong một ngôi nhà thờ cổ bỏ hoang ở Tây Ban Nha vào hai năm trước. Cuối cùng Santiago đã lấy được kho tàng, ở ngay nơi mà cậu đã có giấc mơ về nó. Cậu không quyên tìm trả bà lão thầy bói một phần mười kho tàng và trở về cưới cô gái sa mạc, cậu đã có được kho báu của đời mình và sống một cuộc đời viên mãn hạnh phúc bên mối lương duyên tiền định.

Qua câu chuyện về cậu bé chăn cừu Santiago, người luôn theo đuổi mơ ước được chu du khắp nơi trên thế gới bao la rộng lớn, người dám đương đầu với nhiều thử thách với trái tim kiên định trên hành trình tìm kho báu trong mơ…cũng như đức tin thánh thiện vào những dấu hiệu, vào Chúa, vào tâm linh vũ trụ…và tin vào con đường tiền định của cuộc đời cậu…Cậu đã xứng đáng có được kho tàng tại chính nơi mà cậu đã hai lần mơ về cùng một giấc mơ. Santiago xứng đáng có được mối lương duyên tiền định, hạnh phúc với cô gái sa mạc Fatima…



Cảm ơn bạn đã đọc và cảm nhận tác phẩm. Chúc bạn rút ra được nhiều bài học ý nghĩa và thành công trong cuộc sống. Nếu bạn không có thời gian hay điều kiện để đọc thì bạn có thể nghe trên kênh yutobe “Cảm nhận sách” bạn nhé!

Nhận xét